Giữa nhịp sống hối hả nơi đất khách, tôi chợt nhận ra thời gian trôi thật nhanh – đã hơn mười năm kể từ ngày rời xa mái trường. Thế nhưng, cứ mỗi độ tháng 11 về, lòng tôi lại dâng lên một cảm xúc thật đặc biệt: bồi hồi, thương nhớ và biết ơn những người thầy, người cô đã từng dìu dắt tôi những năm tháng tuổi học trò.
Ngày 20 tháng 11 hằng năm được chọn là Ngày Nhà giáo Việt Nam, một ngày đầy ý nghĩa để tôn vinh nghề dạy học – nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý. Nguồn gốc của ngày này bắt đầu từ năm 1957, khi Liên hiệp quốc tế các Công đoàn Giáo dục (FISE) công bố “Bản hiến chương các nhà giáo” nhằm khẳng định vai trò, vị thế và sự cống hiến của đội ngũ nhà giáo trên toàn thế giới. Đến năm 1958, Việt Nam chính thức tổ chức ngày này lần đầu tiên, và kể từ đó, 20/11 trở thành dịp để toàn xã hội tri ân những người đã âm thầm cống hiến cho sự nghiệp trồng người.
Ở quê nhà, những ngày này sân trường lại rộn ràng, tươi vui hơn bao giờ hết. Các em học sinh nô nức tập múa, tập hát, trang trí lớp học, cắm hoa và viết thiệp tặng thầy cô. Những bài báo tường được chăm chút tỉ mỉ, những tiết mục văn nghệ được chuẩn bị công phu, tất cả đều thể hiện lòng biết ơn và tình yêu thương chân thành của học trò dành cho thầy cô. Dù chỉ là những bó hoa giản dị hay lời chúc mộc mạc, nhưng với người thầy, người cô – đó là niềm hạnh phúc lớn lao, là động lực để tiếp tục gắn bó với nghề.
Ở Hàn Quốc tôi thường dõi theo những hình ảnh 20/11 qua mạng xã hội. Mỗi tấm hình, mỗi dòng trạng thái chúc mừng lại khiến lòng tôi dâng lên bao nỗi nhớ. Nhớ dáng thầy nghiêm nghị bên bảng, nhớ giọng cô dịu dàng trong những buổi sáng sớm, nhớ cả tiếng trống trường vang vọng mỗi khi ra chơi. Ngày ấy, tôi chưa hiểu hết công sức và tấm lòng của người dạy học, chỉ khi rời xa rồi mới thấy hết ý nghĩa của hai chữ “biết ơn”.
Nhiều năm trôi qua, bao điều đã đổi thay, nhưng ký ức về mái trường xưa vẫn nguyên vẹn trong tim. Câu tục ngữ "Không thầy đố mày làm nên" đã nói lên tất cả. Dù không thể về thăm thầy cô, tôi vẫn muốn gửi từ nơi xa lời chúc chân thành nhất: chúc thầy cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và giữ mãi ngọn lửa yêu nghề. Cảm ơn thầy cô – những người lái đò thầm lặng, đã kiên nhẫn đưa bao thế hệ học trò qua dòng sông tri thức, để hôm nay chúng em có thể tự tin bước đi trên con đường của riêng mình.
이보연 명예기자(베트남)
중도일보(www.joongdo.co.kr), 무단전재 및 수집, 재배포 금지
충남다문화뉴스 기자





